"Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi" - Phật Gotama

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017


Nhiều người thích tụng kinh. Có người cho việc trì tụng kinh điển là có phước báu hoặc mở mang được trí tuệ. Vậy tụng kinh có thật sự như vậy ko ? Trả lời : không hoặc có.

Không là khi nào ?
Khi người trì tụng bài kinh ko hiểu nội dung bài kinh đó muốn nói điều gì. Hoặc người tụng kinh có khao khát, ước muốn lợi ích cho mình có phước báu nào đó trong khi tụng. Sự khao khát, ước muốn đấy chính là tham. Tham là căn rễ, cấu ố của tâm nên trái ngược với việc tu tập tâm. Việc trì tụng kinh điển nhằm cho mục đích hiểu biết, dứt lòng tham chứ ko để rơi vào tình trạng tham. 

Đối với người sơ cơ, người mới tìm hiểu giáo pháp hoặc có căn cơ yếu, việc trì tụng dễ dẫn đến chẳng có lợi ích gì mà trái lại hại cho bản thân khi ai đó dụ dỗ dẫn đến tin sâu vào niềm tin mê tín trong việc trì tụng. Bởi cũng vì cái lý do việc tụng ko hiểu, ko liễu nghĩa nhiều. Chúng ta có thể diễn giải theo trình tự nhân quả bất lợi như sau: Từ ko biết, ko hiểu nghĩa kinh dẫn đến ko hành, ko tư duy suy nghiệm. Từ ko hành, ko tư duy suy nghiệm dẫn đến ko có chứng đắc, ko có trí tuệ. Từ ko tuệ dẫn đến tin sâu, sanh tâm mê tín. Từ mê tín dẫn đến hại mình, hại luôn người khác do sự truyền bá ý nghĩ như vậy. Với những hạng người này tốt nhất cần tiếp cận người trí hướng dẫn cụ thể, chi tiết. Họ ko nên tụng kinh liền, chỉ nên chú tâm vào vừa đọc kinh từ từ, vừa nghiền ngẫm suy tư lời kinh. Đoạn nào khó hiểu thì ghi chú, đánh dấu lại, sau đó hỏi các người trí giải thích rồi viết lên giấy note ghi chú lại để lần sau đọc lần nữa rồi nghiền ngẫm, tư duy đến khi thuần thục thì chuyển qua trì tụng.

Có là khi nào ?
khi người trì tụng đọc tụng lên liền thấu hiểu nghĩa. Đọc một đoạn kinh mà biết rõ, tư duy được lời kinh Phật dạy, rồi đem lời đó áp dụng vào thực tiễn. Chúng ta có thể diễn giải theo chiều nhân quả có lợi sau đây : Từ việc tụng đi đến hành sanh tuệ. Từ có tuệ mà trì tụng tiếp, cứ thế sẽ tác ý ăn sâu vào tiềm thức. Và nó hình thành kiểu dạng vòng tròn sanh trưởng tuệ liên tục theo quá trình : nhân ( trì tụng) => thực hành => quả (tuệ) => nhân (trì tụng) => thực hành => quả (tuệ)... đến khi thuần thục pháp có cả ba mặt là văn - tư - tu tròn đầy.

Kết luận
Dù dụng bất kỳ hình thức nào trì tụng hay đọc kinh điển đều phải đảm bảo hiểu nghĩa của kinh, tránh đi kiểu đọc, tụng vẹt ko hiểu gì hầu tránh được sự mê tín trái với đường lối Phật đà. Giữa hai hình thức tụng hoặc đọc kinh ko có gì khác biệt nếu biết dụng đúng cách và cho kết quả như nhau.

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

VÔ THẦN ?

Trong đạo phật, nhiều người hiện nay thích sử dụng cụm từ "vô thần" để chỉ cho đạo phật trái ngược, khác xa hoàn toàn với các tôn giáo nhất thần và đa thần. Mục đích để phản kháng, bác bỏ cái gọi là sự sống trường tồn vĩnh cửu, cứu thế của các tôn giáo suy tôn các vị thần. Cách thức phá lập(1) như vậy để nhấn mạnh đạo phật, đưa đạo phật vượt lên trên các tôn giáo khác đồng thời muốn nhấn mạnh quan điểm quan trọng, trọng tâm là học thuyết vô ngã. Điều này giúp cho người tu học nhìn nhận, ko ham muốn, ko say đắm, ko dựa vào các đối tượng năng lực bên ngoài hỗ trợ, chỉ dựa vào năng lực chính mình mà bước đi trên con đường đạo, mang tính tích cực. Tuy nhiên, khi ai đó đề cập cần phải giải thích rõ ràng các lý từ để người nghe, người đọc ko bị nhẫm lẫn, hiểu sai. Ngoài ra, bên cạnh đó có một số chư vị tăng ni, phật tử còn mang nặng đặc tính phàm phu thế gian. Với sự tham, sự ham muốn một chút lợi ích, một chút danh lợi quyền thế lợi bổng lộc chức tước nào đó từ chính quyền hay để được phát triển đạo, phát triển tín đồ một cách dễ dàng, ko bị co ép bởi chính quyền nên áp phe, xu nịnh bằng cách truyền giảng, nhấn mạnh rằng đạo phật là đạo vô thần...bla...bla...nhằm để cho nó giống với cụm từ, quan điểm vô thần của người cộng sãn hầu ăn theo ( Lưu ý: ở thế gian, trong sản xuất kinh doanh sản phẩm mặt hàng, người sx cũng  áp dụng cách ăn theo bằng cách tạo ra sản phẩm làm cho người tiêu dùng nhầm lẫn sản phẩm của mình với sản phẩm bán chạy, thương hiệu đang nổi tiếng trên thị trường). Đây là sự đánh đồng ngu si, hậu quả làm chúng sanh khác ngộ nhận đạo phật như "đạo" của người cộng sãn, từ đó, chúng sanh có những hành động làm biến chất, đồng hoá quan điểm đạo phật với quan điểm vô thần của người cộng sãn một cách phổ biến hơn.

Vậy đạo phật có đề cập đến các chư vị thần tiên ko ? Đạo phật được mô tả trong kinh sách đại thừa và nguyên thủy đều chấp nhận có các vị thần, tiên. Ở đâu đó trong ko gian thế giới xung quanh chúng ta có những vị mà con ngừi phàm ko thể nhìn thấy bằng mắt thường và tiếp cận được. Những người có năng lực như Phật hoặc hội đủ nhân duyên thì mới có thể nhìn thấy họ hoặc họ hiện ra để cho thấy.Thế giới quan vũ trụ phật giáo đề cập có những tầng trời khác nhau, ở đó có những chư thiên, có thượng đế hay còn gọi là Đế thích thiên. Những vị thần, vị tiên này khác với các vị thần tiên ở tôn giáo khác ở chỗ về năng lực và sự sống. Họ KHÔNG CÓ NĂNG LỰC TUYỆT ĐỐI về thần thông phép màu muốn trừng trị hay ban phát cứu độ bất kỳ ai trong bất kỳ tính huống nào như tôn giáo khác. Ở họ, chỉ có những năng lực tương đối và trí tuệ tương đối, có nghĩa, họ là những vị có những khả năng, năng lực nhất định. Và điểm đặc biệt ở họ, tuy có cuộc sống hơn cả ngàn năm, vượt xa tuổi thọ con người chỉ trên dưới 100 năm nhưng họ vẫn ko thoát khỏi vòng sanh tử luân hồi như con người, khác vị thần tiên trường sinh bất tử ở tôn giáo khác. Chính vì vậy, đạo phật vẫn gọi họ bằng cụm từ chỉ chung chung là "chúng sanh". 

Như vậy, nếu nói theo cách nhìn nhận bằng ngôn từ của dân gian, họ vẫn được gọi là những vị thần, vị tiên vì có những khả năng nhất định hơn loài người chúng ta.

(1) : xem bài viết "phá lập" là gì tại đây

Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017


Có một người bảo, muốn thế giới, đất nước tốt đẹp như ko còn độc tài độc đoán, hạn chế tham nhũng thì mỗi người phải thu nhíp chính mình tức quay vào bên trong rèn luyện, tu tập tâm trở nên tốt hơn thì đất nước, thế giới sẽ thay đổi theo ý mình. Đại khái ý là như vậy.

Phản luận : Với cách suy xét như thế, trên phương diện thay đổi, tất nhiên có sự thay đổi nhưng thay đổi ấy chỉ diễn ra với người có hiểu biết như vậy mà thôi. Còn thế giới, quốc gia  đầy rẫy những người vô minh, thiếu hiểu biết thì làm sao mà họ nghĩ được việc này chứ ? Cho nên, chỉ có cách thực tập tâm mình để cho nâng cao trí tuệ, nâng cao sự thấu suốt vấn đề, sau đó hướng dẫn lại chúng sanh khác biết cách thực hành thì may ra thế giới, đất nước mới thay đổi lớn được (mọi sự vật hiện tượng ở thế giới hữu vi đều diễn ra tương đối). Dụng cách vậy mới đúng với cách phật Gotama đã từng làm, có nghĩa giác ngộ cho mình sau đó hướng dẫn, giúp ngừi khác tự giác ngộ theo hay còn gọi là giác hạnh viên mãn. Thử đối chiếu cách làm trên so với tính quy luật vận hành xem sao ? Tất nhiên nó rất đúng với quy luật nhân quả. Bởi vì các yếu tố nhân duyên tương tác, tương thuộc, tương trợ lẫn nhau ở đây là con người cùng phát triển, cùng hỗ trợ nhau hướng đến lợi ích, tạo ra một kết quả hạnh phúc, không khổ đau mang tính tích cực, như ý muốn. Điều này cũng phù hợp với quy luật "Cái này có thì cái kia có; Cái này sinh thì cái kia sinh; Cái này không có thì cái kia không có. Cái này diệt thì cái kia diệt." ( quy luật duyên sanh, duyên khởi), có nghĩa, vì chúng ta tương trợ giúp chúng sanh khác hiểu biết nên chúng sanh khác có được sự thực tập như vậy, ra kết quả như vậy. Và ở người giúp không diễn ra sự ác, sự độc đoán, sự tham lam tham nhũng,...thì người được giúp sẽ không xuất hiện điều này vì yếu tố tâm thiện, tâm hiểu biết sáng suốt có mặt ở mỗi người.

Với cách suy luận của người nói đầu đề trên mang tính ích kỷ cho bản thân hơn là vì mình, vì lợi ích chúng sanh khác. Tại sao như vậy? vì với ý nghĩ như vậy dễ dẫn đến mầm họa cho nhân loại, bởi người hiểu biết không đoái hoài gì đến chúng sanh khác, cứ để mặc cho chúng sanh  thiếu hiểu biết có các hành động sai quấy, tàn ác, làm khổ đau cho nhân loại. Một ví dụ cụ thể, theo các nhà nghiên cứu sử học, các học giả, việc phật giáo tại Ấn Độ suy vong gần như ko còn nữa trong quá khứ cũng bởi một phần do các tu sĩ chỉ chú tâm vào bản thân mình, chỉ lo tu tập thân tâm ngoài ra ko có tương tác nhiều với bên ngoài XH, ko có giúp chúng sanh khác bằng việc độ họ giác ngộ nên dẫn đến đạo phật ngày càng suy giảm, mất tích. Điều này chứng tỏ, quan điểm của người này rất bất lợi cho con người nói chung.

Như vậy, Khi chúng ta hiểu biết được những quy luật vận hành của vũ trụ, nhân sinh thì việc áp dụng thuận theo quy luật mang yếu tố tích cực chắc chắn sẽ diễn ra thuận lợi và có kết quả viên mãn như ý muốn. Ngược lại, nếu sử dụng phương pháp mang tính không tích cực, trái chiều thì rất bất lợi, có khi mang mầm hậu hoạ khổ đau cho chúng sanh như tham ô diễn ra tràn lan, độc tài độc đoán sanh ra đầy rẫy tội ác,....

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017


Thế gian thường bảo với nhau rằng tâm sinh tướng. Vậy cái tướng mạo xấu hay đẹp chẳng hạn ấy có được do đâu mà có ? Chúng ta có thể đứng ở góc độ tâm để xét hai chuỗi của quá trình nhân quả diễn ra. Chuỗi nhân quả thứ nhất, do những hành động hay còn gọi là nghiệp ( diễn biến tâm được biểu hiện bên ngoài ) của ngừi đó diễn ra ở kiếp trước dẫn đến kết quả của một hình tướng ở kiếp hiện tại khi lúc mới sanh ra. Có thể nói, đây là cái sanh nhân tướng được định sẵn có. Chuỗi nhân quả thứ hai, do diễn biến tâm biểu hiện sự tham, sân, si ra bên ngoài bằng những hành động ở kiếp hiện tại dẫn đến hình tướng định sẵn trước đó chuyển đổi sang tính tích cực (đẹp ) hay sang tính tiêu cực (xấu) hơn. Nó tùy thuộc vào nghiệp xấu, tốt hay nói cách khác là tâm thiện hay bất thiện. Đây gọi là cách chuyển nghiệp để từ một kết quả hình tướng định sẵn A sang một hình tướng khác A' do nhiều yếu tố tương tác, trong đó có các hành động nghiệp. Ví dụ: một người hói do nhân duyên nghiệp quả kiếp trước mà kiếp này dẫn đến đầu hói định sẵn (như ADN định sẵn hói). Do quá trình sống, người này tạo ra những nghiệp cực kỳ bất thiện như tự cho mình là phật, là thánh hay chửi rủa người khác khắp mọi nơi chẳng hạn....Chính hành động xấu như vậy, sự sân si như lửa đốt góp phần vào việc rụng tóc tạo ra quả đầu ngày càng hói (tất nhiên có thể do nhìu yếu tố khác nữa tương tác như môi trường, thức ăn, thức uống,...). Khuôn mặt người này sẽ tạo nếp nhăn xấu đi, già đi do lúc nào cũng sân si. Ngược lại, nếu người này, có tâm thiện lành, tạo ra các nghiệp thiện lành, ít khởi sân, ko tạo ra lửa trong người, có thể ko tạo ra việc rụng tóc. Tóc sinh trưởng do nhiệt trong người mát. Và các yếu tố khác góp phần vào việc làm quả đầu thay đổi, tóc mọc nhìu hơn trước. Khuôn mặt người ấy ít nếp nhăn, ít già nhanh, đẹp ra do ko sân. 

Qua ví dụ, chúng ta thấy các nghiệp cũng quyết định rất lớn ở việc tạo nên hình tướng ở kiếp hiện tại. Cần chú ý đến các hành động của mình ngay hiện hiện tại. Đừng để ý hay truy tìm quá khứ, hay ước vọng vào thứ mình sẽ ở tương lai. Nên cần thực tập chánh niệm trong các hành động chân chánh trong khi đi, khi đứng, khi nằm, đặc biệt là khi nói ngay bây giờ và tại đây nhằm ko để tạo ra quả nghiệp hình tướng xấu. Mỗi người cần cố gắng luôn giữ tâm thiện lành như vậy thì ắc hình tướng sẽ thay đổi tích cực, đẹp hơn, ít già, ít nếp nhăn,....

Thứ Ba, 5 tháng 12, 2017



Người xuất gia, khi cất bước ra đi, là hướng đến phương trời cao rộng, tâm tính và hình hài không theo thế tục, không buông mình chìu theo mọi giá trị hư dối của thế gian, không cúi đầu khuất phục trước mọi cường quyền bạo lực. Một chút phù danh, một chút thế lợi, một chút an nhàn. Đấy chỉ là những giá trị nhỏ bé, tầm thường và giả ngụy...!

Khoa trương bảo vệ Chánh pháp, mà thực tế chỉ là ôm giữ chùa tháp làm chỗ ẩn núp cho Ma vương, là nơi tụ hội của cặn bã xã hội. Hô hào truyền pháp giảng kinh, thực chất là mượn lời Phật để xu nịnh vua quan, cầu xin một chút ân huệ dư thừa của thế tục, mua danh bán chức… Xưa kia, khi vua chúa bắt sư tăng cúi đầu nhận tước lộc của triều đình để làm tôi tớ cho vương hầu, chư Tổ đã sẳn sàng đặt đầu mình trước gươm bén, giữ vững khí tiết của người xuất gia. Đó là thanh quy: Sa môn bất kính vương giả...!

Quê hương và đạo pháp là những mỹ từ thân thương đã trở thành sáo rỗng. Các con hãy tự rèn luyện cho mình một tín tâm bất hoại, một đức tính dũng mãnh vô úy, nỗ lực tự huân tập trí tuệ bằng VĂN-TƯ-TU để nhìn rõ sự tướng chân ngụy, để thấy và biết rõ mình đang ở đâu, đang đi về đâu... không nhắm mắt phóng càn theo cỗ xe lộng lẫy bên ngoài nhưng rệu rã bên trong, đang lao xuống dốc dài không định hướng...!                                         
    
NAMO SAKYA MUNI BUDDHA 
Thầy Thích Tuệ Sĩ
Nguồn :  fanpage Duyên Giác Ngộ

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017


Tui thường nói ai đó bằng hai từ "kuồng kộng" và cần được diệt trừ. Nhiều người thắc mắc không biết từ này nghĩa là chi. Nay xin chia sẻ để mọi người được biết rõ lý từ, lý do vì sao cần phải diệt trừ nhé.

"kuồng kộng" nghĩa là gì ?

_Kuồng : ở đây tức là si mê, cuồng tín, tin sâu dày vào ý thức hệ, hệ tư tưởng, những quan điểm, luận điểm do bị dính mắc bởi sự tuyên truyền cố ý, định hướng bằng nhiều hình thức khác nhau như báo chí, sách vở, những người xung quanh,.... Những ngừi sống trong một môi trường cộng nghiệp chung như vậy dễ bị nhồi sọ, huân tập thành tập khí sâu dày. Sự cuồng nhanh hay chậm tùy thuộc vào căn cơ, môi truờng tiếp xúc riêng biệt khác nhau ở mỗi người mà trải qua một thời gian nhất định khác nhau. Biểu hiện của những người cuồng ra bên ngoài bằng ý nghĩ, lời nói, hành động mang màu sắc giống nhau y chang như vậy. Chúng ta rất dễ nhận diện họ nếu chịu khó tiếp xúc để ý diễn biến tâm lý của người cuồng. 
_Kộng: ở đây tức là cộng sãn.
Như vậy, kuồng kộng (cuồng cộng) là bị mê hoặc, tin sâu dày vào ý thức hệ, quan điểm, luận điểm được định hướng thông qua sự tuyên truyền của ngừi cộng sản từ đó dẫn đến sự chấp pháp tức chấp nặng vào những gì đã huân tập, luôn luôn cho rằng điều ấy là đúng, là chân lý, là nhất như ko thay đổi ở bất cứ điều gì. 
Ví dụ một phần nhỏ đặc điểm của kuồng kộng nói chung : ở các chế độ độc tài thường tuyên truyền, nhấn mạnh, tung hô lãnh tụ của họ lên đến tận trời xanh, sánh ngang bằng vị chúa cứu thế hay tiên, hay thần hay một vị Bụt (Phật) vậy. Những nhóm, đảng phái cai trị thường tìm cách tuyên truyền, nhồi sọ vào đầu của con người ngay từ lúc nhỏ. Từ khi học mẫu giáo lớp chồi, lớp lá hay cấp một đã nhồi nhét bằng những bức ảnh lãnh tụ treo trên bảng, trên bục giảng, xây rất nhiều tượng đài lãnh tụ để tôn thờ giống như các tôn giáo, tuyên truyền qua các banner, qua sách vở, đài báo khắp mọi nơi. Ngay cả mấy cơ sở tôn giáo quốc doanh cũng dựng tượng lãnh tụ trong các kỳ hội họp hoặc thờ cúng ngang hàng với Phật, với Thánh trên điện đài,.... Chính những sự việc này làm con người ngay từ thuở bé tí xíu đã cuồng tín, tin sâu dày vào lãnh tụ. Dưới con mắt của người tin sâu dày ấy, họ biến lãnh tụ thành những vị thánh, vị tiên, vị thần tối cao như nói trên. Có những đứa bé tưởng tri, mơ được gặp lãnh tụ thậm chí khóc oà khi nghe hoặc kể chuyện về lãnh tụ trong các cuộc thi kể chuyện hoặc tự dựng chuyện tưởng tượng viết láo về lãnh tụ như thế này, thế kia thành bài văn mô tả.... Khi ai đó nói sự thật về lãnh tụ nếu trái chiều so với những gì đã bị nhồi sọ trước đó, họ (bao gồm cả lớn nhỏ, già trẻ mọi lứa tuổi bị nhồi sọ) phản ứng lại, thù địch, sân hận đáp trả, thậm chí bằng những lời chửi bới inh ỏi thóa mạ đối phương. Tất cả những hậu quả của chúng sanh biểu hiện thông qua sự sân si, phiền não khởi lên mạnh mẽ ở người cuồng cộng đều là những khổ đau.

Đối với người tu, để đạt được trạng thái tâm thanh tịnh, có được trí tuệ sáng suốt trong nhận định, vượt qua những khổ đau cuộc đời cần phải loại bỏ những thứ ràng buộc, những kiết sử (phiền não) trói buộc, làm ảnh hưởng lớn đến quá trình hướng thượng, đi đến sự giác ngộ, giải thoát. Và những người cuồng cộng tức là những người tin sâu dày chấp vào những điều hiểu biết của thế gian với mục có lợi cho một nhóm người, một đảng phái thì đó chính là điều bất lợi rất lớn của người tu. Đó là chấp pháp hay nói rõ hơn là KIẾN HOẶC. Kiến hoặc là gì ? tức là mê hoặc về quan điểm, cụ thể ở đây là những điều mê hoặc sai lầm nói trên. Kiến hoặc khác với tư hoặc. Tư hoặc là sự mê hoặc do quá trình huân tập trải qua nhiều đời nhìu kiếp và ở kiếp này khi sanh ra đã có  những điểm do huân tập ấy rồi. Tư hoặc ở dạng tiềm ẩn phát sinh bởi tích lũy nhìu đời trong quá khứ còn kiến hoặc phát sinh chỉ ở kiếp này mà thôi.
Kiến hoặc và tư hoặc đều là những phiền não trói buộc, chi phối người tu. Nó làm hạn chế sự thăng tiến trong tu tập của người tu. Cho nên, chúng cần được đoạn trừ. kiến hoặc đoạn trừ dễ dàng hơn tư hoặc. Chúng sanh nếu đang trong tình trạng đó cần được người trí hướng dẫn để đoạn trừ nhanh chóng nhất là những người trẻ tuổi, đừng để bị huân tập tiếp diễn thời gian lâu dài sẽ rất khó đoạn trừ nhất là những ngừi lớn tuổi hiện nay.

Nói túm lại, cuồng cộng chính là kiến hoặc, rơi vào kiến thủ kiến. Kiến thủ kiến là một trong 10 ràng buộc làm cho thân tâm khổ não hay nói cách khác là kiết sử cần đoạn trừ trong tu phật. Kiến thủ kiến tức là chấp vào những điều sai trái hoặc có những điểm tà kiến nhưng cứ cho mình luôn đúng mà ko cần nghe ai, từ đó dẫn đến những sai lầm trong cuộc sống, phát sanh ra khổ đau. Ví dụ quan điểm vô thần kiểu duy vật không tin vào đạo đức tâm linh hay bác bỏ tôn giáo, xem tôn giáo như là thuốc phiện,... Đó chính là những tà kiến luận.cần được đoạn trừ hay nói cách khác là cần phải "diệt trừ kuồng kộng".

Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017


Tui có viết một số các status trên group phản bác các quan điểm của người cộng sãn đương thời như tiêu đề "Đạo phật có dẫn dắt chúng sanh rơi vào độc tài, độc đoán ko?" hoặc đánh giá với cái gọi là "đảng cộng sãn quang vinh, muôn năm" hoặc phản bác cách ứng dụng câu "học, học nữa học mãi" của Lê nin vào trong tu tập tâm linh và nhiều bài viết khác nữa. Một số bài viết này đã được đưa vào blog này (xem các bài viết). 

Nhiều người khi đọc xong các bài viết của tui liền chụp mũ nào là lợi dụng hay bảo tui ko nên nói nhiều điều vô ích này hoặc hù doạ đủ thứ..bla...bla....Họ đâu biết rằng những lời tui viết ra không phải chỉ có mình tui bây chừ mới sử dụng cách luận này, mà nó tồn tại từ xa xưa trải qua nhiều thời kỳ khác nhau trong lịch sử phật giáo. Đây là cách thức lập luận thường hay sử dụng của các thầy tổ, các cư sĩ tại gia như các luận sư nổi tiếng, cư sĩ tại Ấn độ, TQ,... và tất nhiên trong đó có cả VN nữa. Cách lập luận ở đây là PHÁ LẬP.

"Phá lập" nghĩa là gì ? phá tức là phá bỏ, bác bỏ những quan điểm, những học thuyết, tư tưởng sai lầm. Ví dụ: quan điểm tổ chức đảng phái trường tồn mãi mãi của ngừi cộng sản qua câu "đảng cs quanh vinh, muôn năm". Người luận đạo phật sẽ dựa trên chân lý để phản bác, bác bỏ những quan điểm sai lầm trên làm khổ chúng sanh nhằm mục đích nhấn mạnh, xác lập những nguyên lý trong đạo phật. 

Ở tại VN và TQ, có những thời kỳ trong lịch sử, quan điểm lão, nho hay khổng giáo phát triển cực mạnh. Phật giáo bị giới vua quan hoặc giới trọng nho, lão, khổng khác xem thường, chèn ép, hoặc xâm thực vào quan điểm phật giáo làm biến dạng. Chính vì vậy mà có nhiều cư sĩ, tu sĩ viết các sách luận với phương thức phá lập trên để phản bác lại phong trào đó. Hoặc có những luận sư nổi danh trong lịch sử phật giáo như bên Ấn, bên TQ, khi muốn lập ra một tông phái bèn sử dụng cách phá lập để phá bỏ quan điểm sai lầm đương thời như chủ nghĩa duy vật, duy tâm, duy thần,....nhằm làm sáng tỏ những lý trong đạo phật. Riêng cách viết của tui, do nó chỉ là những status cực ngắn, chỉ vài dòng nên nội dung luận phản bác một phần nhỏ cần đề cập mà thôi
RẤT HÂN HẠNH ĐƯỢC CÁC BẠN GHÉ THĂM