"Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi" - Phật Gotama
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hỏi đáp phật pháp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hỏi đáp phật pháp. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018


Trả lời : 
Lâu nay, người học phật, tu phật thường nghe nhắc đến nhiều lần hai từ Sa bà nhưng không rõ nghĩa nhiều về nó. Chúng ta chỉ hiểu về nghĩa tương đối là cõi con người sinh sống mà thôi.

Sa bà hay gọi cách khác là ta bà nghĩa là nhẫn độ, kham nhẫn.

Vì sao gọi cõi này là kham nhẫn ? sở dĩ gọi vậy là do cõi này có con người sinh sống. Cụ thể là con người chúng ta sinh sống trên phạm vi trái đất phải chịu nhiều điều khổ đau, phiền não. Từ khi con người mới sanh ra đến khi già chết đã phải chịu phiền não, khổ đau rồi. Chính điều này đòi hỏi con người phải có sự nhẫn lớn để tồn tại, cho nên gọi cõi này là cõi sa bà hay ta bà.

Phạm vi địa lý của ta bà thế giới : nhiều ngừi thường nghĩ tưởng ta bà thế giới này chỉ dừng lại ở vị trí địa lý trên trái đất có con ngừi, nhưng trên thực tế theo vũ trụ quan phật giáo thì ta bà thế giới thật sự rất rất rộng lớn vượt ra khỏi địa lý con người sinh mà với trình độ khoa học hiện nay khó có thể biết rõ chi tiết như thế nào được. Ta bà thế giới được phật Gotama giáo hoá. Vì vậy, Ngài được gọi là vị thầy của trời và người. Như vậy, ta bà thế giới nó bao gồm luôn cả cõi trời  nữa chứ không dừng lại ở phạm vi trái đất nhỏ bé. Trong đạo phật có khái niệm TAM THIÊN ĐẠI THẾ GIỚI chính là thế giới ta bà. Trái đất của chúng ta nằm trong thái dương hệ. Và thái dương hệ được gọi là một tiểu thế giới. Tam thiên đại thế giới bao gồm 1 tỷ tiểu thế giới kiểu như vậy. Trong đó: một nghìn tiểu thế giới tạo thành một tiểu thiên thế giới; một nghìn tiểu thiên thế giới tạo thành một trung thiên thế giới; một nghìn trung thiên thế giới tạo thành một đại thiên thế giới. Gấp 3 lần một nghìn bởi 3 khái niệm trên gọi đầy đủ là tam thiên đại thế giới.

Như vậy, ta bà thế giới thật sự rộng lớn tưởng chừng như không tưởng, ko thể nghĩ bàn được.

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017


Trả lời : đây là một câu trái với lý nhà phật. Câu này có hai nội dung sai cần đề cập như sau:

Thứ nhất, đó là câu mang hàm nghĩa cống cao ngã mạn của một cá nhân hoặc nhiều cá nhân trong một đảng phái tự vỗ ngực xưng tên khoe khoang cái ánh hào quang ở quá khứ hoặc hiện tại đã từng nào là quang vinh, nào là tổ chức ta là muôn năm..bla... bla .... Một ngừi rơi vào trạng thái tâm như thế chắc chắn sẽ có tính hơn thua, cố chấp, bảo thủ, kiêu ngạo, độc đoán với người khác; đố kỵ muốn sở hữu, muốn chiếm đoạt về phần mình từ đó dễ dẫn đến tranh chấp, sân hận khi thấy ngừi khác, tổ chức khác, đảng phái khác có gì hơn mình hoặc khi thấy ngừi khác, tổ chức khác, đảng phái khác đề nghị về quyền công bằng hay tính minh bạch nào đó gây nên thâm hụt lợi ích về mình, đảng phái của mình thì phản ứng, sân hận thậm chí trả thù thỏa đáng,....  Đạo phật dạy chúng sanh phải biết tàm, biết quý tức sống phải biết khiêm tốn, hổ thẹn trước những việc mình đã làm không tốt, trước những người khác tốt hơn mình nên chẳng có gì phải vỗ ngực xưng tên kêu ca, ca ngợi. Trong kinh “phạm võng” hệ Nikaya, Phật  đã dạy các tỳ kheo rằng không nên có thái độ vui mừng, hoan hủy, thích thú trước thái độ tán thán, ca ngợi pháp và ca ngợi tăng đoàn của người khác. Nếu các tỳ kheo làm vậy sẽ bất lợi cho thân  tâm. Đồng thời, người nói, người ca ngợi tán thán cũng gây ra hành động ko có lợi cho thân tâm và cho người đối diện nghe.  Từ lẽ đó, chúng sanh cần phải từ bỏ cái tính khí mạn ( sự kiêu căng, tự cao tự đại ), buông bỏ những gì biết rõ nó ko thuộc về mình; tôn trọng tính công bằng dân chủ,... từ đó tâm trở nên bình an,  tĩnh tâm trước mọi điều, mọi nghịch cảnh, sống an lạc, hanh phúc hơn.

 Thứ hai, đây là một câu nói chứng tỏ người nói đang rơi vào sự chấp pháp. Chấp các đối tượng bên ngoài thân tâm là thực thể trường tồn mà cụ thể ở đây là tổ chức đảng phái trường tồn, muôn năm. Theo quy luật của vũ trụ, thế giới hữu vi là sanh diệt vô thường, là tương đối. Đủ duyên điều kiện thì hình thành, hết duyên thì tan rã. Bất kỳ các sự vật hiện tượng ở thế giới hữu vi nào cũng ko thể trường tồn vĩnh cửu, mãi mãi được. Ko những đạo phật nói mà ngay cả ở thế gian, các nhà khoa học cũng đưa ra thuyết tương đối của mình. Vậy làm gì có cái chuyện đảng muôn năm, đảng tường tồn xuyên suốt mọi  thời gian được chứ ? Cũng vì sự thiếu hiểu biết về quy luật tự nhiên, sai lầm chấp pháp, chấp vào đối tượng là vĩnh cửu nên sự ham muốn (dục tham) sở hữu, chiếm đoạt đối tượng làm của riêng. Và cho rằng, những gì thuộc về đảng phái trước đây là vĩnh cửu, là mãi mãi mãi. Do vậy, họ  trở nên dễ hiềm khích, phản ứng, đối kháng  thậm chí gây ra xung đột bằng bạo lực trước các tác nhân khác bên trong và ngoài tác động.

Tóm lại :  Một người thực tập con đường do đức Phật chỉ dạy, hiểu biết giáo pháp thì ko nên khổ vũ cho hành động người khác hoặc tự tung hô như vậy. Đồng thời, phải giúp chúng sanh khác hiểu biết rõ mọi điều hầu phòng tránh được những phiền não, khổ đau xảy ra ko đáng có.





Trả lời : Có câu "phật pháp không lìa thế gian pháp". Ở đây, không lìa thế gian pháp là việc tu học của chúng ta từ trong đời sống thế gian mà ra. Do luân hồi, sống đời sống kiếp con người, còn mang thân ngũ uẩn, còn chi phối bởi nghiệp quả nên chúng ta còn hiện hữu ở thế gian. Vì vậy, mỗi người cần tu tập tại thế gian để giải thoát. Việc tu học tức là áp dụng con đường chân lý của đức Phật đã chỉ dạy chứ không phải áp dụng các lý luận của thế gian trong việc tu học tâm linh. Nhiều người nhầm lẫn cho rằng dụng phương tiện thế gian để tu học gọi là không lìa thế gian. Mục đích sử dụng phương tiện thế gian thông qua các ví dụ, ẩn dụ,..bằng phương thức thiện xảo hay phương thức nào đó là nhằm để giảng giải về chơn lý. Giúp chúng ta hiểu rõ nghĩa chơn lý sau đó dụng nó, trải nghiệm trong tu tập chứ ko phải dụng lý thế gian vào tu tập.  

Quay lại câu “học, học nữa học mãi” của Lê-nin. Có người nói “Học, học nữa học mãi” là cái gì chưa biết đến cần phải học, phải tu. Đây là lời khẳng định sai. Bởi vì “học , học nữa học mãi” chỉ là cái lý trong sự tương đối. Có nghĩa nó không thể nào đi đến một cái kết dứt điểm của sự học, sự hành, sự thành trong tu học. Sự học theo nghĩa của câu ấy xảy ra là mãi mãi trong tương đối, ko có điểm dừng. Phật đã chỉ ra con đường tu học rất rõ ràng rằng sự học, sự hành đều có thể cho ta kết quả sự thành là giác ngộ, giải thoát, niết bàn. Và kết quả ấy cũng là cái đích chấm dứt cuối cùng của việc học, việc hành tức là kết quả NIẾT BÀN ko còn đau khổ nữa.

Kết luận: câu nói “học, học nữa học mãi” không thể nào đúng trong việc tu học tâm linh, không thể áp dụng được nó như một chân lý tuyệt đối được. Nó không đúng với những gì mà đức Phật đã chỉ dạy con đường.

Ghi chú : Bài viết này dựa trên nội dung bài viết của nick fb Diệu An để phản luận.

Hỏi : Có người nói "Nhân chi sơ tánh vô minh". Điều này có đúng ko nếu xét quan điểm của đại thừa ? 

Trả lời :Không đúng lắm. Vì sao như vậy ? Vì đại thừa cho rằng mỗi chúng sanh đều có phật tánh. Mà phật tánh này là sáng suốt, thường nằng, bất biến nên tự tánh ko có vô minh. Do thời gian nên nó bị che lấp dẫn đến ko sáng tỏ, vì vậy mỗi người cần phải trở về phật tánh vốn. Mà việc xác định phật tánh này bắt đầu từ đâu thì cũng ko xác định được điểm bắt đầu nên bảo nhân chi sơ được xác định sẵn tánh vô minh là sai.

Hỏi : Xu hướng phổ biến trên thế giới hiện nay xác lập quan điểm "nhân chi sơ tính bổn thiện" hay là "nhân chi sơ tính bổn ác"


Trả lời : xu hướng hiện nay mà cả thế giới đang ứng dụng đó là quan điểm "nhân chi sơ tánh bổn ác". Vì sao ? Vì hầu hết các quốc gia trên thế giới đều theo đuổi, ứng dụng học thuyết kinh tế thị trường ngoại trừ một vài nước cộng sản áp dụng kinh tế thị trường định hướng xhcn, ko tuân theo kinh tế thị trường bị thế giới nhận định và bác bỏ như VN, Cuba, Triều Tiền,.... Mà học thuyết kinh thị trường này đều dựa trên quan điểm "nhân chi sơ tánh bổn ác". Cho nên, nói phần lớn cả thế giới đều ứng dụng câu "nhân chi sơ tánh bổn ác" để xây dựng kt thị trường là vậy.
Quan điểm "nhân chi sơ tánh bổn ác" lại rất gũi với quan điểm của phật giáo nguyên thủy.

RẤT HÂN HẠNH ĐƯỢC CÁC BẠN GHÉ THĂM