"Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi" - Phật Gotama
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đạo đức trong chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đạo đức trong chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018


Ở người đời, những người chưa tìm hiểu kỹ về kinh sách đạo phật thường nhầm lẫn khi thấy người khác giảng nhiều vấn đề trong cuộc sống liền bảo giảng ko phải, không đúng chánh pháp, sai đường lối Phật đà,....

Cái cốt tủy của đạo phật là giúp con người thoát khổ nên tu pháp phương tiện để đi đến chỗ giải thoát. Cho nên, đạo phật thường đề cập vào vấn đề cốt lỗi này xoay quanh vấn đề đạo đức, nhân cách sống của con người trong từng hành động hằng ngày và tu thiền để đạt được sự hạnh phúc bền vững. Cuộc sống thế gian có rất nhiều hạng người tốt xấu, có nghề nghiệp ở nhiều vực khác nhau. Tu sĩ có pháp phương tiện dành cho hàng tu sĩ, còn những người chưa có điều kiện nhân duyên để xuất gia, đang ở tại gia nếu là cư sĩ hoặc người dân khác làm nhiều lĩnh vực khác nhau thì họ vẫn có pháp phương tiện nhằm giúp họ ở mức tối thiểu là sống một cuôc sống đạo đức, thiện lành. Chính vì vậy, chúng sanh cần rất nhiều pháp phương tiện, pháp thiện xảo để giảng ở tất cả các lĩnh vực từ kinh tế, chính trị, xh nói chung và gia đình nói riêng,.... Chúng ta cần phải biết rõ điều này để đừng ngộ nhận, chỉ trích khi thấy một ai đó giảng giải phật pháp nhiều góc độ, nhiều lĩnh vực ở đời sống thường ngày. Ví dụ thấy ai đó đề cập một vấn nạn tham nhũng của quan chức liền phản đối, chụp mũ mà không biết nội dung bên trong nói gì, khuyên chúng ta điều thiện lành gì....

Bên cạnh đó, lâu lâu tui vẫn thấy xuất hiện có tu sĩ đi giảng, đề cập nghiêng về lĩnh vực như kinh tế, chính trị mang màu sắc chuyện thế gian mà trước đó có nhiều tranh cãi, nghiên cứu, luận bàn, đối nghịch,.... Ví dụ như đề cao, tung hô nền kinh tế thị trường định hướng xhcn là siêu Việt; hoặc ca ngợi chế độ nào đó, bảo rằng độc đảng nhưng không độc tài. Nói nó là ưu việt, thế giới ngày nay cần phải học hỏi theo; hoặc bảo Lý Thường Kiệt đánh TQ là hỗn hay dân tộc VN là em, còn dân tộc TQ là anh vì dựa vào truyền thuyết cá nhân một vị vua để khẳng định..bla..bla.... Việc giảng pháp như thế có đúng với đường lối của Phật đà không ? Phải khẳng định là không ! đây là hành động sai trái, giảng bậy của những tu sĩ nào đó. Như tui đã nói trên, đạo phật dạy về nhiều vấn đề giúp chúng ta hiểu biết nhiều thứ bên trong lẫn bên ngoài chúng ta nhưng nó nhấn mạnh, lấy con người làm trọng tâm xoay quanh ở đạo đức; con người ứng xử tốt với chúng sanh, môi trường xung quanh khác. Người thực hành giáo pháp Phật đà sẽ ngày càng có được sự hiểu biết về quy luật vũ trụ vận hành chứ ko đi chuyên biệt về một chuyên đề, lĩnh vực của người thế gian đang còn nghiên cứu tức đang ở phạm vi của pháp tương đối như việc nói, phân tích chuyên về chính trị, về kinh tế, xh.... Một tu sĩ dù có đạt được quả vị cao như thế nào cũng không thể nào hiểu biết sâu về một lĩnh vực khoa học nghiên cứu nào như kinh tế hay chính trị, xh,... nào đó. Nếu có giảng về đề tài liên quan chính trị thì chỉ giảng cho con người nghiêng về đạo đức trong chính trị đồng nghĩa với việc giúp cho họ thực tập có được sự sáng suốt nhìn nhận trong thực tại, trong từng hành động, từng lời nói , suy nghĩ một cách chân chánh. Làm sao có lợi ích cho mình và lợi ích cho chúng sanh khác hầu thoát khổ. Những hành động ấy có thể bao gồm cả nghề nghiệp chính trị chân chánh thể hiện qua việc làm không sát sanh loài vật, không giết hại người như bắt bế người bỏ tù đúng tội nhưng giết hại họ trong tù rồi bảo họ tự sát; không trộm cắp tài sản của nhân dân như không đi cướp ruộng đất nhân dân làm tài sản riêng cho đảng phái hoặc nhóm lợi ích, nhóm chính trị có sân sau và đăc biệt là không có tham ô, tham nhũng tiền thuế của nhân dân; không có nói láo, nói lưỡi hai chiều, không dùng công cụ truyền thông định hướng để tuyên truyền dối trá nhồi sọ nhân dân; không có độc đoán, độc tài, độc đảng vì điều này không đúng với cách sống vô ngã của người thực tập giáo pháp. Tất cả những điều này đều được đề cập trong nội dung tóm gọn Tứ diệu đế và cụ thể hơn là những nội dung chung chung trong Bát chánh đạo mà phật Gotama khi xưa đã giảng dạy.

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018



Như chúng ta cũng biết, ở các chế độ
Ảnh minh họa 
phong kiến, tầng lớp cai trị bao gồm vua quan phần lớn rất sợ đến cái chết, đặc biệt là những vị "chúa tể" ngồi trên ngai vàng ngự trị bá tánh trong thiên hạ. Vì sao như vậy ? Vì nếu thật sự truy nguyên cái nỗi sợ hãi ấy do đâu mà có thì nó bắt đầu từ vô minh đồng nghĩa với sự thiếu hiểu biết, ko có sáng suốt. Do thiếu sự hiểu biết các sự vật hiện tượng như thật nên con người khởi tham, khởi ham
 muốn muốn tiếm đoạt nó làm sở hữu riêng cho mình, sợ mất đi cái của riêng mình. Một vị vua đang ngự trị trên ngai vàng điện ngọc hay một vị quan đang ngồi cái ghế cao, có chức tước hưởng cuộc sống sung sướng nhờ bổng lộc. Lòng tham, lòng ham muốn của họ ngày càng được huân tập trưởng dưỡng gia tăng theo thời gian tại vị được cho là bền bỉ cả cuộc đời. Cho nên, ở thời Ai cập cổ đại, nhiều vua chúa sau khi chết còn luyến tiếc muốn hưởng sung sướng ở thế giới bên kia là mãi mãi. Họ bắt nô tỳ, cung nữ, trâu bò, ngựa chôn sống theo trong ngôi mộ của mình hầu nghĩ tưởng đến khoái lạc hưởng thụ sau khi chết. Nhưng họ đâu biết rằng, những người chôn theo, những con vật đáng nhẽ phải hưởng được quyền sống cơ bản nhưng lại bị tước đoạt quyền sống, chết một cách tức tửi, đoạn tận cắt ngang kiếp sống. Đấy chính là những khổ đau trầm luân của chúng sanh do sự cộng nghiệp sống, sanh ra cùng thời với những vị vua chúa tham lam, lợi dưỡng, độc quyền độc đoán, có những sai lầm trong suy nghĩ như vậy.

Tiếp nối sự độc đoán dẫn đến những sai lầm trải qua nhiều thời kỳ lịch sử của nhân loại, ngày nay, ở những quốc gia có thể chế độc tài, tầng lớp cai trị tự phân cấp, lạm quyền đặc lợi rất cao so với những tầng lớp chúng sanh, bá tánh khác còn lại trong XH. Chính vì sự độc đoán chuyên quyền nên ngày càng nảy sanh lòng tham sâu nặng. Sự tham lam kéo theo những quyết định si ám, đầy sai lầm nhằm sao cho có lợi cho mình. Ở họ cũng được ví như giai cấp cai trị thời phong kiến vậy. Họ hoang tưởng rằng nhân dân sẽ biết ơn bằng cách tự ý họ ra quyết định cho hậu sự tối ưu tức sau khi chết. Cái đặc quyền sau khi chết ở họ nếu nhìn nhận theo thế gian gọi là cao hơn, sang hơn tầng lớp dân đen khác. Đó là việc lạm dụng tiền thuế nhân dân, tiền mồ hôi nước mắt nhân dân để xây cho mình chỗ an táng đầy quy mô sang trọng tốn kém ko biết bao nhiêu tiền mà xuể. 

Theo giáo lý nhà phật, mỗi chúng sanh đều bình đẳng. Chẳng có chúng sanh nào gọi là cao hơn chúng sanh nào. Xưa kia, phật Gotama đã từng thẳng thừng bác bỏ, đồng thời chỉ rõ sự sai lầm của cái gọi là tầng lớp Bà-la-môn cao hơn chúng sanh khác ở nhiều luận điểm. Chúng sanh đều bình đẳng ở quyền sống, quyền về được hạnh phúc ở thân tâm nên ngay cả quyền lợi và phúc lợi trong XH  đều phải công bằng, bình đẳng. Làm được điều đó cũng là nghĩa cử từ bi, biết bố thí, biết san sẻ lẫn nhau, ai cũng có được phần về mình  đúng theo quy định của pháp luật (chú ý : thế giới hữu vi là tương đối ) và đặc biệt là theo luật nhân quả tương tác ko có gì sai biệt. Chẳng có cái chuyện tự ý lấy tiền của chúng sanh khác, của chung rồi dành phần cho tầng lớp cai trị. Cho rằng, lợi ích của ta, đảng phái của ta có công lao lớn nên phải được hưởng, được quyền này quyền nọ..bla..bla.... tất cả đều là những ngôn từ tỏ ra tánh tham lam, thậm chí xét nặng hơn là những kẻ đi ăn cắp. ăn cướp của XH ko cho tức rơi vào một trong năm giới cấm của nhà phật  mà người Phật tử cần phải gìn giữ nếu xét theo tính chất của sự việc. Ngoài ra, người nhà phật hiểu được cái lẽ phải ko có thân kiến. Tức ko bị vướng kẹt, chấp vào cái thân ngũ uẩn xem nó như trường tồn. Thân này chỉ như là cái quán trọ trong nhân gian. Chúng ta cư trú ở đó, trong kiếp sống này rồi khi chết đi cũng phải luân hồi trôi lăn từ kiếp này sang kiếp khác mà thôi. Nếu ai đó ko chịu khó tìm cách cắt đứt sợi dây luân hồi bằng cách tu tập trải nghiệm thì mãi mãi vẫn luân hồi ko dứt. Thân uẩn có được là do các tổ hợp nhân duyên hội tụ hình thành. Đến khi chúng sanh chết đi, phần sắc thân cũng phải trả về cho đất, cho nước, cho gió, cho lửa (4 yếu tố cơ bản cấu tạo của sắc thân theo lý nhà phật). Cho nên, ai đó luyến tiếc cái thân này rồi đâm ra lo lắng, nghĩ sau khi chết phải ở đâu, chôn chỗ nào, chỗ chôn tốt hay xấu, sang trọng hay ko sang trọng, rộng lớn hay nhỏ hẹp,.... Tất cả đều là những luận điểm khởi lên lòng tham lam, làm cho tâm thức xấu đi, lo lắng, phiền não, khổ đau gia tăng chứ chẳng có lợi ích gì. Vấn đề ở đây, con người phải biết sống thế nào tức giữ cho tâm thiện lành, sáng suốt trong hành động, lời nói ngay trong thời hiện tại để tạo ra những nghiệp quả tốt về sau kể cả sau khi chết sang kiếp sống khác chứ ko phải ham muốn, chấp kiến sai lầm, dựa vào quyền hạn cai trị độc đảng, độc đoán của mình rồi tước đoạt tài sản chung đem cho riêng mình về sau.

Chú ý : search ảnh đính kèm trên để ra nội dung bài báo cần tìm hiểu


Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018


Thử tìm hiểu về lịch sử Ấn Độ
 cổ đại một chút xíu và tự đặt câu hỏi vì sao thời kỳ đó đức phật Gotama lại dễ dàng truyền bá chánh pháp? Tại sao Phật có thể tự do "đả phá" các học thuyết được xem là các tà kiến luận của của các trường phái triết học khác thời bấy giờ, đặc biệt là trường phái triết học của Bà la môn giáo ?

Câu trả lời đơn giản đó là,  xã hội Ấn Độ cổ đại đã có sẵn một mầm móng dân chủ, tự do ngôn luận nên đức phật Gotama có thể tự do đi lại truyền bá khắp nơi các quan điểm đối lập như đề cập ở câu hỏi trên. 

Như chúng ta đã biết, tần
g lớp giai cấp Bà La môn giáo là tầng lớp tự tôn lên, cho rằng là tầng lớp thượng đẳng, cao nhất so với các tầng lớp khác còn lại trong XH Ấn thời bấy chừ. Điều này đồng nghĩa với tiếng nói và quyền lực rất cao. Thế nhưng, trong rất nhìu bài kinh nikaya cho thấy, đức Phật vẫn tự do ngôn luận, tự do chỉ ra nhiều luận điểm sai trái của Bà la môn giáo, đồng thời bác bỏ luôn các quan điểm sai lầm, ko đem lại lợi ích cho chúng sanh, nó chỉ đem lại khổ đau cho người khác mà thôi. Nếu tầng lớp Bà La môn trong đó có dòng tộc vua quan tin theo có quan điểm độc tài, độc đoán như các xh độc tài, hạn chế tự do ngôn luận thì có lẽ phật Gotama có hàng trăm cái mạng cũng ko đủ để giới Bà la môn trả thù hoặc cho ở tù mọt gông, trị cái tội "nói xấu" hay làm "phản động" hay là thế lực thù địch rơi vào điều luật hình sự với câu chữ mơ hồ như quốc gia độc tài, độc đảng ai đó đang sống muốn gán ghép. Lúc đó, phật Gotama sẽ ko thể nào truyền bá được chánh pháp lan rộng ra ở nhiều tầng lớp và phạm vi vùng. Phật ko thể nào tự do đi lại, tự do tụ tập hội họp, nhóm đoàn tăng sĩ. Vì nếu muốn nhóm hội sẽ phải đi đăng ký với chính quyền. Nếu được chính quyền cho phép thì họ sẽ cử an ninh tôn giáo chìm tới giả bộ ngồi nghe Phật nói những gì hầu theo dõi ngôn luận. Phật nói kiểu "đả phá" bà la môn giáo, "phản động" thì dùng biện pháp như nói trên. Giáo đoàn của phật Gotama muốn hoạt động thì phải tham gia vào một tổ chức chính trị nếu ko vào sẽ bị an ninh giả dạng côn đồ đến quấy nhiễu. Ví dụ đại khái như phải bắt buộc tham gia vào tổ chức chính trị mặt trận TqVn (tự tìm hiểu chữ viết tắt nhé) chẳng hạn.

Rất may mắn, phật Gotama của chúng ta đã ko sanh ra vào một nước vi phạm nhân quyền, cấm đoán tự do ngôn luận mà tái thế vào một nước Ấn độ cổ đại có sự tự do ngôn luận ở mức nguyên thủy sơ khai. Cho nên, phật giáo được tự do lan truyền khắp các vùng Ấn Độ kể cả các quốc gia lân cận sau này.

Ghi chú : Ở giai đoạn khoảng năm 600 TCN tức cùng thời đức Phật sống, Vùng Ấn độ đã có mô hình nhà nước cộng hòa do dân bầu lãnh đạo nằm rải rác khắp nơi vùng đồng bằng Ấn Hằng. Đây là mô hình nhà nước dân chủ sơ khai.

Chủ Nhật, 3 tháng 12, 2017


Tui thường nói ai đó bằng hai từ "kuồng kộng" và cần được diệt trừ. Nhiều người thắc mắc không biết từ này nghĩa là chi. Nay xin chia sẻ để mọi người được biết rõ lý từ, lý do vì sao cần phải diệt trừ nhé.

"kuồng kộng" nghĩa là gì ?

_Kuồng : ở đây tức là si mê, cuồng tín, tin sâu dày vào ý thức hệ, hệ tư tưởng, những quan điểm, luận điểm do bị dính mắc bởi sự tuyên truyền cố ý, định hướng bằng nhiều hình thức khác nhau như báo chí, sách vở, những người xung quanh,.... Những ngừi sống trong một môi trường cộng nghiệp chung như vậy dễ bị nhồi sọ, huân tập thành tập khí sâu dày. Sự cuồng nhanh hay chậm tùy thuộc vào căn cơ, môi truờng tiếp xúc riêng biệt khác nhau ở mỗi người mà trải qua một thời gian nhất định khác nhau. Biểu hiện của những người cuồng ra bên ngoài bằng ý nghĩ, lời nói, hành động mang màu sắc giống nhau y chang như vậy. Chúng ta rất dễ nhận diện họ nếu chịu khó tiếp xúc để ý diễn biến tâm lý của người cuồng. 
_Kộng: ở đây tức là cộng sãn.
Như vậy, kuồng kộng (cuồng cộng) là bị mê hoặc, tin sâu dày vào ý thức hệ, quan điểm, luận điểm được định hướng thông qua sự tuyên truyền của ngừi cộng sản từ đó dẫn đến sự chấp pháp tức chấp nặng vào những gì đã huân tập, luôn luôn cho rằng điều ấy là đúng, là chân lý, là nhất như ko thay đổi ở bất cứ điều gì. 
Ví dụ một phần nhỏ đặc điểm của kuồng kộng nói chung : ở các chế độ độc tài thường tuyên truyền, nhấn mạnh, tung hô lãnh tụ của họ lên đến tận trời xanh, sánh ngang bằng vị chúa cứu thế hay tiên, hay thần hay một vị Bụt (Phật) vậy. Những nhóm, đảng phái cai trị thường tìm cách tuyên truyền, nhồi sọ vào đầu của con người ngay từ lúc nhỏ. Từ khi học mẫu giáo lớp chồi, lớp lá hay cấp một đã nhồi nhét bằng những bức ảnh lãnh tụ treo trên bảng, trên bục giảng, xây rất nhiều tượng đài lãnh tụ để tôn thờ giống như các tôn giáo, tuyên truyền qua các banner, qua sách vở, đài báo khắp mọi nơi. Ngay cả mấy cơ sở tôn giáo quốc doanh cũng dựng tượng lãnh tụ trong các kỳ hội họp hoặc thờ cúng ngang hàng với Phật, với Thánh trên điện đài,.... Chính những sự việc này làm con người ngay từ thuở bé tí xíu đã cuồng tín, tin sâu dày vào lãnh tụ. Dưới con mắt của người tin sâu dày ấy, họ biến lãnh tụ thành những vị thánh, vị tiên, vị thần tối cao như nói trên. Có những đứa bé tưởng tri, mơ được gặp lãnh tụ thậm chí khóc oà khi nghe hoặc kể chuyện về lãnh tụ trong các cuộc thi kể chuyện hoặc tự dựng chuyện tưởng tượng viết láo về lãnh tụ như thế này, thế kia thành bài văn mô tả.... Khi ai đó nói sự thật về lãnh tụ nếu trái chiều so với những gì đã bị nhồi sọ trước đó, họ (bao gồm cả lớn nhỏ, già trẻ mọi lứa tuổi bị nhồi sọ) phản ứng lại, thù địch, sân hận đáp trả, thậm chí bằng những lời chửi bới inh ỏi thóa mạ đối phương. Tất cả những hậu quả của chúng sanh biểu hiện thông qua sự sân si, phiền não khởi lên mạnh mẽ ở người cuồng cộng đều là những khổ đau.

Đối với người tu, để đạt được trạng thái tâm thanh tịnh, có được trí tuệ sáng suốt trong nhận định, vượt qua những khổ đau cuộc đời cần phải loại bỏ những thứ ràng buộc, những kiết sử (phiền não) trói buộc, làm ảnh hưởng lớn đến quá trình hướng thượng, đi đến sự giác ngộ, giải thoát. Và những người cuồng cộng tức là những người tin sâu dày chấp vào những điều hiểu biết của thế gian với mục có lợi cho một nhóm người, một đảng phái thì đó chính là điều bất lợi rất lớn của người tu. Đó là chấp pháp hay nói rõ hơn là KIẾN HOẶC. Kiến hoặc là gì ? tức là mê hoặc về quan điểm, cụ thể ở đây là những điều mê hoặc sai lầm nói trên. Kiến hoặc khác với tư hoặc. Tư hoặc là sự mê hoặc do quá trình huân tập trải qua nhiều đời nhìu kiếp và ở kiếp này khi sanh ra đã có  những điểm do huân tập ấy rồi. Tư hoặc ở dạng tiềm ẩn phát sinh bởi tích lũy nhìu đời trong quá khứ còn kiến hoặc phát sinh chỉ ở kiếp này mà thôi.
Kiến hoặc và tư hoặc đều là những phiền não trói buộc, chi phối người tu. Nó làm hạn chế sự thăng tiến trong tu tập của người tu. Cho nên, chúng cần được đoạn trừ. kiến hoặc đoạn trừ dễ dàng hơn tư hoặc. Chúng sanh nếu đang trong tình trạng đó cần được người trí hướng dẫn để đoạn trừ nhanh chóng nhất là những người trẻ tuổi, đừng để bị huân tập tiếp diễn thời gian lâu dài sẽ rất khó đoạn trừ nhất là những ngừi lớn tuổi hiện nay.

Nói túm lại, cuồng cộng chính là kiến hoặc, rơi vào kiến thủ kiến. Kiến thủ kiến là một trong 10 ràng buộc làm cho thân tâm khổ não hay nói cách khác là kiết sử cần đoạn trừ trong tu phật. Kiến thủ kiến tức là chấp vào những điều sai trái hoặc có những điểm tà kiến nhưng cứ cho mình luôn đúng mà ko cần nghe ai, từ đó dẫn đến những sai lầm trong cuộc sống, phát sanh ra khổ đau. Ví dụ quan điểm vô thần kiểu duy vật không tin vào đạo đức tâm linh hay bác bỏ tôn giáo, xem tôn giáo như là thuốc phiện,... Đó chính là những tà kiến luận.cần được đoạn trừ hay nói cách khác là cần phải "diệt trừ kuồng kộng".

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017


Trả lời : đây là một câu trái với lý nhà phật. Câu này có hai nội dung sai cần đề cập như sau:

Thứ nhất, đó là câu mang hàm nghĩa cống cao ngã mạn của một cá nhân hoặc nhiều cá nhân trong một đảng phái tự vỗ ngực xưng tên khoe khoang cái ánh hào quang ở quá khứ hoặc hiện tại đã từng nào là quang vinh, nào là tổ chức ta là muôn năm..bla... bla .... Một ngừi rơi vào trạng thái tâm như thế chắc chắn sẽ có tính hơn thua, cố chấp, bảo thủ, kiêu ngạo, độc đoán với người khác; đố kỵ muốn sở hữu, muốn chiếm đoạt về phần mình từ đó dễ dẫn đến tranh chấp, sân hận khi thấy ngừi khác, tổ chức khác, đảng phái khác có gì hơn mình hoặc khi thấy ngừi khác, tổ chức khác, đảng phái khác đề nghị về quyền công bằng hay tính minh bạch nào đó gây nên thâm hụt lợi ích về mình, đảng phái của mình thì phản ứng, sân hận thậm chí trả thù thỏa đáng,....  Đạo phật dạy chúng sanh phải biết tàm, biết quý tức sống phải biết khiêm tốn, hổ thẹn trước những việc mình đã làm không tốt, trước những người khác tốt hơn mình nên chẳng có gì phải vỗ ngực xưng tên kêu ca, ca ngợi. Trong kinh “phạm võng” hệ Nikaya, Phật  đã dạy các tỳ kheo rằng không nên có thái độ vui mừng, hoan hủy, thích thú trước thái độ tán thán, ca ngợi pháp và ca ngợi tăng đoàn của người khác. Nếu các tỳ kheo làm vậy sẽ bất lợi cho thân  tâm. Đồng thời, người nói, người ca ngợi tán thán cũng gây ra hành động ko có lợi cho thân tâm và cho người đối diện nghe.  Từ lẽ đó, chúng sanh cần phải từ bỏ cái tính khí mạn ( sự kiêu căng, tự cao tự đại ), buông bỏ những gì biết rõ nó ko thuộc về mình; tôn trọng tính công bằng dân chủ,... từ đó tâm trở nên bình an,  tĩnh tâm trước mọi điều, mọi nghịch cảnh, sống an lạc, hanh phúc hơn.

 Thứ hai, đây là một câu nói chứng tỏ người nói đang rơi vào sự chấp pháp. Chấp các đối tượng bên ngoài thân tâm là thực thể trường tồn mà cụ thể ở đây là tổ chức đảng phái trường tồn, muôn năm. Theo quy luật của vũ trụ, thế giới hữu vi là sanh diệt vô thường, là tương đối. Đủ duyên điều kiện thì hình thành, hết duyên thì tan rã. Bất kỳ các sự vật hiện tượng ở thế giới hữu vi nào cũng ko thể trường tồn vĩnh cửu, mãi mãi được. Ko những đạo phật nói mà ngay cả ở thế gian, các nhà khoa học cũng đưa ra thuyết tương đối của mình. Vậy làm gì có cái chuyện đảng muôn năm, đảng tường tồn xuyên suốt mọi  thời gian được chứ ? Cũng vì sự thiếu hiểu biết về quy luật tự nhiên, sai lầm chấp pháp, chấp vào đối tượng là vĩnh cửu nên sự ham muốn (dục tham) sở hữu, chiếm đoạt đối tượng làm của riêng. Và cho rằng, những gì thuộc về đảng phái trước đây là vĩnh cửu, là mãi mãi mãi. Do vậy, họ  trở nên dễ hiềm khích, phản ứng, đối kháng  thậm chí gây ra xung đột bằng bạo lực trước các tác nhân khác bên trong và ngoài tác động.

Tóm lại :  Một người thực tập con đường do đức Phật chỉ dạy, hiểu biết giáo pháp thì ko nên khổ vũ cho hành động người khác hoặc tự tung hô như vậy. Đồng thời, phải giúp chúng sanh khác hiểu biết rõ mọi điều hầu phòng tránh được những phiền não, khổ đau xảy ra ko đáng có.

Quan điểm của đạo phật có dẫn dắt chúng sanh rơi vào độc tài, độc đoán không ?
------------

Đức Phật dạy rằng, mỗi chúng sanh phải thực tập để hiểu biết, liễu tri về vô ngã đồng nghĩa với sự hiểu biết rõ về thế giới vụ trụ, nhân sanh, nhìn mọi sự vật hiện tượng như chúng đang là. Do thiếu sự hiểu biết ấy, ko biết về thế giới hữu vi là duyên sanh, đủ duyên điều kiện hợp lại hết duyên tan rã nên chấp thật (chấp đối tượng bên trong lẫn bên ngoài thân tâm). Vì chấp thật nên ham muốn, ái luyến, muốn chiếm đoạt, muốn nó làm sở hữu của riêng mình mãi mãi. Không biết những điều ấy là huyễn hoặc, là vô thường sanh diệt nên chúng sanh rơi vào sân si, hận thù, phiền não, khổ đau mỗi khi bị cản trở hoặc bị đối tượng phản ứng.... Như vậy, sự độc tài, độc đoán muốn chiếm đoạt làm sở hữu riêng cho mình là không nên, ko có trong hành động và ý nghĩ đối với sự hiểu biết của người tu theo đạo phật. 

Như tui đã nói rất nhiều lần trong nhiều bài viết post lên đây trước đó, đức Phật là người giác hạnh viên mãn tức vừa tự tu tập để giác ngộ cho mình (tự giác) sau đó giúp chúng sanh khác tự thực hành giác ngộ theo ( giác tha). Cho nên, mỗi người sau khi đã thấu hiểu về những gì tui nói trên thì cũng nên truyền đạt lại cho ngừi khác biết thực tập để hiểu biết về thế giới ( trong và ngoài thân tâm) vô ngã là như thế nào. Và cách tối thiểu nhất, chúng ta nên nói cho người khác biết những gì chúng ta đã biết từ trải nghiệm đạo phật hầu giúp chúng sanh từ bỏ quan điểm độc tài, độc đoán trong thân tâm, rộng ra bên ngoài là trong nhóm hội, trong nhóm nhân sự doanh nghiệp, trong gia đình, giữa bạn bè ứng xử với nhau,...và đặc biệt là sự độc tài, độc đảng cai trị đất nước rất nguy hiểm. Vì sao như vậy? vì nó rất dễ phát sanh ra sự tranh chấp, sự hận thù, sự thù hằn, sự bắt bế bỏ tù ngừi khác quan điểm độc đoán với mình, chia rẽ dân tộc thậm chí là chiến tranh nội chiến nhồi da xáo thịt tan thương. Tất cả là những khổ đau của chúng sanh cũng vì thiếu hiểu biết cần phải chất dứt!


KHAI DÂN TRÍ !!!

Mục đích của ngừi tu phật là để khai dân trí tức là khai trí cho mình và khai trí cho bá tánh trong thiên hạ có duyên theo điều kiện. Nói ở phạm vi một địa lý nhất định là khai dân trí cho ngừi dân nước Việt. Vì sao nói như vậy ? vì chúng ta tu tập là để giác ngộ, giải thoát cũng có nghĩa là thoát khổ. Và kết quả của việc thoát khổ là có được từ bi (đạo đức nhân bản) và đặc biệt là TRÍ TUỆ. Ngoài việc giác ngộ, giải thoát cho mình thì cần phải có trách nhiệm giúp người khác giác
Ảnh: Phan Chu Trinh
ngộ, giải thoát thông qua truyền đạt thông tin bằng mọi phương tiện nói và viết (truyền pháp) đến ngừi nghe để họ tư duy, thực hành, trải nghiệm hầu giác ngộ, giải thoát theo. Như vậy, nhiệm vụ của mỗi ngừi tu bao gồm : tự giác ngộ gọi là tự giác và giúp ngừi khác giác ngộ theo gọi là giác tha. Đức phật Gotama khi xưa đã làm tất cả hai công việc trên. Nay, chúng sanh cần phải cố gắng tu tập nhằm hướng tới hai mục đích như vậy hay gọi tắt là mục đích GIÁC HẠNH VIÊN MÃN.

Nói tóm lại, khai dân trí là ngôn ngữ diễn đạt hiện đại thay cho những ngôn từ đề cập phía trên.



Chính trị hóa phật giáo

Lịch sử phật giáo VN từ khi mới du nhập vào VN đến nay có những thời điểm phát triển mạnh hoặc thăng trầm suy giảm trong nhiều giai đoạn khác nhau. Yếu tố tác động mạnh đến sự phát triển hay suy giảm phụ thuộc rất nhìu vào chế độ chánh trị ở từng giai đoạn đó tức phụ thuộc rất lớn vào cái nhìn của con ngừi hay một nhóm ngừi cai trị của chế độ tại thời điểm. Có những giai đoạn, thời điểm chế độ trọ
ng nho, trọng lão giáo bài phật giáo diễn ra mạnh làm phật giáo suy yếu nhưng có những giai đoạn nhờ sự sùng tín của các bậc đế vương giúp cho phật giáo phát triển cực mạnh.

Nếu nhìn phật giáo vào những giai đoạn gần đây từ thời Trịnh - Nguyễn phân tranh đến nay, có thể thấy rằng muốn phát triển một nền phật giáo mang tính bền vững tương đối, tránh sự tác động mạnh bởi yếu tố chánh trị thì phật giáo VN nên đi theo con đường trung đạo. Trung đạo ở đây nghĩa là gì ? là các thành viên tu sĩ tăng ni trong tất cả các giáo đoàn, hội đoàn phật giáo trong phạm vi quốc gia ko nên nghiêng bên này hay ngả bên kia tức là ko nên chạy theo, ko nên gia nhập thể chể hay tổ chức đảng chính trị này hay đảng phái chính trị kia (tâm ko phân biệt, ko có sự đối đãi nhị biên). Các tu sĩ nên lấy giáo pháp làm thầy hầu tu tập, lấy yếu tố phục sự nhân sinh làm yếu tố cốt lỗi tức truyền bá chánh pháp để giúp chúng sanh thoát khổ mà thôi. Có như vậy mới được sự tin tưởng, ngưỡng mộ của đa số chúng sanh. Vì có niềm tin nên chúng sanh mới quy y phật , pháp, tăng. Vì quy y phật, pháp, tăng nên mới tăng trưởng về số lượng tín đồ. Và từ đó làm nền tảng, tiền để nhân rộng ra phát triển phật giáo VN. 

Cái gốc của sự phát triển phật giáo là từ con người và nó bắt nguồn từ niềm tin trước tiên cái đã. Cái gốc của sự suy thoái nền phật giáo cũng từ con ngừi và nó bắt nguồn từ mất niềm tin trước tiên cái đã, sự chia rẽ giữa dân chúng mà yếu tố chính làm chủ số phận phật giáo là do tâm phân biệt từ con chim đầu đàn tức là tu sĩ do nghiêng bên này, ngả bên kia chạy theo tổ chức đảng phái chính trị dẫn đến sự đối lập với tổ chức đảng phái khác làm dân chúng nghi kỵ, ghét bỏ ko tin theo phật giáo nữa. 

Hiện nay, phật giáo VN trên danh nghĩa là dần phát triển cả về số lượng ngừi và cơ sở vật chất, nhưng, có thể dự đoán dựa vào tình hình trước mắt diễn ra là có khả năng trong tương lai, thời điểm nào đó sẽ dần đi đến suy vong. Nhà phật có câu: bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả, khi chúng ta biết được cái lẽ nhân quả và có trí tuệ sáng suốt để thấy rõ nhân dẫn đến quả trong tương lai thì tốt nhất nên từ bỏ gieo nhân xấu; phòng ngừa, phòng hộ cái sẽ dễ mắc phải nhân xấu về sau. Tìm cách gieo nhân tốt để chuyển nghiệp ko tạo quả xấu trong tương lai. Cũng vậy, phật giáo VN cụ thể là giáo hội phật giáo VN hiện nay là một thành viên của tổ chức Mặt trận tổ quốc VN. Tổ chức mặt trận tổ quốc VN là một tổ chức chính trị chứ ko phải là tổ chức phi chính trị, phi chính phủ. Tổ chức này lấy kim chỉ nam học thuyết Marx lênin chỉ đường để góp phần vào xây dựng CNXH không tưởng ( vì thực tế chưa có quốc gia nào đạt được). Cho nên, có thể nói, Giáo hội phật giáo VN hiện nay đang tham gia vào tổ chức chính trị hoặc gọi theo ngôn ngữ dân gian là "Giáo hội quốc doanh".

Khi xưa, đức Cồ Đàm đã từ bỏ cung vàng điện ngọc, từ bỏ ngôi vị chính trị mà xuất gia tìm đến bờ giải thoát sau đó đi khắp nơi ở Ấn Độ giáo hoá chúng sanh tự cứu đời, thoát khổ. Vậy thì tại sao đời sau các vị được gọi với danh nghĩa là những samon, đệ tử của Ngài lại ko thể thực hiện, tiếp bước đúng như con đường đi của Thích Ca đã đi chứ ???
RẤT HÂN HẠNH ĐƯỢC CÁC BẠN GHÉ THĂM