"Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi" - Phật Gotama

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017




Đạo Sanh ( năm 360-434 ) là là một trong những nhân vật nổi tiếng của Phật giáo Trung Quốc, được đặt vào ngôi vị hàng đầu của "tứ kiệt".

Là học trò xuất sắc của ngài Cưu
Tượng Đại sư Đạo Sanh
Ma La Thập. Ông là người có công truyền bá rộng rãi học thuyết Trung Quán ở Trung Quốc. N
gười đầu tiên ở TQ đề xướng chủ thuyết "Tất cả chúng sanh đều có phật tính, và tất cả chúng sanh đều sẽ thành Phật". Đây là chủ thuyết rất mới thời bấy giờ nên ông bị giới cựu tăng phản đối, đòi đuổi ông ra khỏi tăng chúng. Cụ thể năm 428 (hoặc 429), ông bị trục xuất khỏi đạo tràng Kiến Khương.

Dựa vào cơ sở dữ liệu thông tin trên cũng có thể nói, học thuyết tất cả chúng sanh đều có Phật tính xuất hiện sau này ở TQ chứ trước đó ko hề có. Ai theo đại thừa chú ý nhen



Giáo pháp của Phật không có đốn, có tiệm?

Đốn ( trong chữ đốn ngộ) : tức là nhanh chóng, mau lẹ.
Tiệm : tức là dần dần, một cách tuần tự.

Trong "Pháp bảo đàn kinh" của ngài Lục tổ Huệ Năng có ghi “Pháp vốn một tông, người có Nam Bắc, pháp tức là một thứ, thấy có mau và chậm. Sao gọi là đốn tiệm ? Pháp không có đốn tiệm, người có lợi căn, độn căn, nên gọi là đốn tiệm.”

Như vậy, tùy thuộc vào căn cơ, sự nỗ lực của chúng sanh mà có ngừi giác ngộ nhanh hay giác ngộ chậm. Tất cả đều có chung một điều là đời cũng phải tu học trên ba phương diện văn, tư, tu chứ ko phải kiểu áp dụng vô tội vạ trên diễn đàn nào là chửi bới, la mắng đủ kiểu hoặc nhiều cách khác nhau thì sai ý nghĩa nhé.

KHAI DÂN TRÍ !!!

Mục đích của ngừi tu phật là để khai dân trí tức là khai trí cho mình và khai trí cho bá tánh trong thiên hạ có duyên theo điều kiện. Nói ở phạm vi một địa lý nhất định là khai dân trí cho ngừi dân nước Việt. Vì sao nói như vậy ? vì chúng ta tu tập là để giác ngộ, giải thoát cũng có nghĩa là thoát khổ. Và kết quả của việc thoát khổ là có được từ bi (đạo đức nhân bản) và đặc biệt là TRÍ TUỆ. Ngoài việc giác ngộ, giải thoát cho mình thì cần phải có trách nhiệm giúp người khác giác
Ảnh: Phan Chu Trinh
ngộ, giải thoát thông qua truyền đạt thông tin bằng mọi phương tiện nói và viết (truyền pháp) đến ngừi nghe để họ tư duy, thực hành, trải nghiệm hầu giác ngộ, giải thoát theo. Như vậy, nhiệm vụ của mỗi ngừi tu bao gồm : tự giác ngộ gọi là tự giác và giúp ngừi khác giác ngộ theo gọi là giác tha. Đức phật Gotama khi xưa đã làm tất cả hai công việc trên. Nay, chúng sanh cần phải cố gắng tu tập nhằm hướng tới hai mục đích như vậy hay gọi tắt là mục đích GIÁC HẠNH VIÊN MÃN.

Nói tóm lại, khai dân trí là ngôn ngữ diễn đạt hiện đại thay cho những ngôn từ đề cập phía trên.



Có thể bạn chưa biết ?


Ngô Thì Nhậm (còn gọi là Ngô Thời Nhiệm)
sinh năm 1746 làm quan ở các thời Trịnh - Lê sau đó là nhà Lê - Tây Sơn. Ông được vua Quang Trung rất xem trọng. Là người có công lớn góp phần giúp triều Tây Sơn đánh lui quân Thanh xâm lược năm 1788. 
Về kiến thức, ông là một nhà trí thức; vừa là nhà thơ, nhà văn, ngoài ra còn là một người tu tập, nghiên cứu phật học. Ông quy y tam bảo được người đời gọi với pháp danh là Hải Lượng Đại Thiền Sư. 
Tác phẩm lớn cuối đời của Ngô Thời Nhậm để lại là cuốn "Trúc Lâm Tông Chỉ Nguyên Thanh". Đây là tác phẩm có sự cộng tác với vị cao tăng Hải Âu cùng thời.

Có thể bạn chưa biết ? 

Thiền sư Liễu Quán tên thật là Lê Thiệt Diệu sinh năm 1667 tại miền trung tỉnh Phú Yên. Là một cao tăng nổi tiếng VN. Từ thuở nhỏ đến khi hành đạo, ông theo tu học nhiều vị thiền sư Trung Quốc sống đàng trong. 

Nói thêm : Sở dĩ đàng trong có nhiều thiền sư TQ là vì sau khi nhà Minh sụp đổ, nhà Thanh lên cai trị có chính sách hà khắc phật giáo nên rất nhiều vị sư chạy sang VN định cư truyền đạo đặc biệt là từ đất miền trung trở vào. Điều này khá giống tại miền nam VN sau
1975. Sau khi chế độ VNCH sụp đổ trước cộng sản bắc Việt ( có cả lực lượng chính mặt trận giải phóng dân tộc Miền nam VN) thì từ đó nhiều tu sĩ đã tìm cách ra nước ngoài tứ phương đặc biệt là tại Mỹ với số lượng tăng ni lớn.

Vào thời kỳ Trịnh - Nguyễn phân tranh, nếu ở đàng ngoài có thiền sư Chân Nguyên được xem như là người có công phục hưng chánh pháp phật giáo đàng ngoài thì đàng trong có thiền sư Liễu Quán. Ngài đã Việt hoá dòng thiền Lâm Tế mang một nét đặc trưng, bản sắc rất VN được gọi là dòng thiền Liễu Quán. Dòng thiền này phát triển mạnh từ Thanh Hoá trở vào đi cùng dòng lịch sử khai hoang mở cõi xuống phía nam của nhà Nguyễn và nó tồn tại đến ngày nay.
THẾ GIỚI QUAN VŨ TRỤ QUA GÓC NHÌN PHẬT GIÁO



Vũ trụ theo phật giáo là thế giới tương đối hay còn gọi là thế giới hữu vi mà ở đó có sự sinh diệt theo chu kỳ của nó. Phật giáo phân chia bất kỳ thế giới nào tức vũ trụ nào cũng có 4 kỳ kiếp gồm thành, trụ, hoại, không.
_Thành tức là thời gian hình thành của thế giới đó. Do đủ nhân duyên điều kiện mà vũ trụ được tạo thành theo thời gian. Như vậy, nó được hình thành là do duyên hội tụ gọi là duyên sanh.
_Trụ là thời gian tồn tại của nó gần như ko thay đổi gì nhiều.
_Hoại là thời gian hủy hoại , tan rã dần của thế giới như phạm vi ko gian, vật chất bị hẹp lại.
_Không tức là thời gian thế giới đã tan rã trước đó giờ ko còn nhìn thấy bằng mắt thường nữa.
Mỗi thế giới trải qua 4 kỳ như trên gọi là Đại kiếp. Một đại kiếp gồm 4 trung kiếp ứng với 4 kỳ nói trên( thành, trụ, hoại, không). Mỗi trung kiếp gồm 20 tiểu kiếp gộp lại. Mỗi tiểu kiếp có thời gian dài là 16,8triệu năm. 

Cách tính thời gian mỗi tiểu kiếp như sau : Theo kinh sách thì đời sống con ngừi trên hành tinh chúng ta hiện nay có tuổi thọ trung bình trên dưới 100 tuổi. Tuổi thọ trung bình này sẽ có thời gian giảm dần và có thời gian tăng dần. Cứ 100 năm thì giảm 1 tuổi cho đến khi đạt tuổi thọ trung bình là 10tuổi sau đó dừng lại rồi tăng dần lên. Và cứ 100 năm tăng lên 1tuổi cho đến khi đạt 84 nghìn tuổi thì dừng lại rồi cứ lập lại chu kỳ như vậy. Nếu ở thời kỳ giảm tuổi thọ thì gọi là giảm kiếp , còn tăng thì gọi là tăng kiếp. Chữ kiếp ở đây hiểu là kiếp sống của con ngừi khác chữ kiếp đề cập ban đầu ở trên là kiếp của thế giới vũ trụ. Cộng gộp thời gian giữa giảm và tăng tuổi thọ trung bình đến mức nhất định lại thì có được thời gian của tiểu kiếp là 16,8 triệu năm.

Như vậy, thời gian các kiếp tiểu, trung, đại được tính như sau :

_Tiểu kiếp = 16,8 triệu năm
_Trung kiếp = 16,8 x 20 = 336 triệu năm
_Đại kiếp = 336 x 4 = 1,344 tỷ năm

Con ngườii sống trên trái đất hiện nay đang ở giai đoạn trụ, có nghĩa còn 2 giai đoạn hoại và không phía sau nữa thì mới ko còn thế giới này. Khi ở thời gian giảm kiếp cứ 100 năm giảm đi 1 tuổi thọ trung bình đến khi tuổi thọ trung bình loài người còn 20 tuổi thì dịch bệnh tràn lan khắp nơi dẫn đến chúng sanh khổ đau nhiều. Và khi giảm xuống tuổi thọ còn 10 tuổi thì nạn giặc dã, chiến tranh nổ ra khắp nơi dẫn đến cái chết xảy ra nhiều.

Ở giai đoạn hoại kiếp của một kỳ thế giới thường xảy ra 3 nạn thiên tai lớn dẫn đến cái chết của nhân loại nhiều đó là hoả tai, thủy tai và phong tai. Những kiếp nạn này xảy ra ko như bình thường mà rất lớn gần như toàn cầu cỡ như vụ hồng thủy như trong kinh thánh đã ghi, hoặc nạn hoả tai cỡ như trong phim hollywood có cảnh nham thạch bay xuống khắp nơi trên trái đất, tạo sóng thần, gió lớn thành siêu bão quét toàn cầu vậy. Những chúng sanh nào nếu tu tập tốt, hết nghiệp luân hồi sang cảnh giới thế giới khác thì ko chịu khổ đau do ảnh hưởng trong giai đoạn hoại kiếp này, nếu còn nghiệp luân hồi ở thế giới này thì phải gặp kiếp nạn khốn đốn nguy an.




Chính trị hóa phật giáo

Lịch sử phật giáo VN từ khi mới du nhập vào VN đến nay có những thời điểm phát triển mạnh hoặc thăng trầm suy giảm trong nhiều giai đoạn khác nhau. Yếu tố tác động mạnh đến sự phát triển hay suy giảm phụ thuộc rất nhìu vào chế độ chánh trị ở từng giai đoạn đó tức phụ thuộc rất lớn vào cái nhìn của con ngừi hay một nhóm ngừi cai trị của chế độ tại thời điểm. Có những giai đoạn, thời điểm chế độ trọ
ng nho, trọng lão giáo bài phật giáo diễn ra mạnh làm phật giáo suy yếu nhưng có những giai đoạn nhờ sự sùng tín của các bậc đế vương giúp cho phật giáo phát triển cực mạnh.

Nếu nhìn phật giáo vào những giai đoạn gần đây từ thời Trịnh - Nguyễn phân tranh đến nay, có thể thấy rằng muốn phát triển một nền phật giáo mang tính bền vững tương đối, tránh sự tác động mạnh bởi yếu tố chánh trị thì phật giáo VN nên đi theo con đường trung đạo. Trung đạo ở đây nghĩa là gì ? là các thành viên tu sĩ tăng ni trong tất cả các giáo đoàn, hội đoàn phật giáo trong phạm vi quốc gia ko nên nghiêng bên này hay ngả bên kia tức là ko nên chạy theo, ko nên gia nhập thể chể hay tổ chức đảng chính trị này hay đảng phái chính trị kia (tâm ko phân biệt, ko có sự đối đãi nhị biên). Các tu sĩ nên lấy giáo pháp làm thầy hầu tu tập, lấy yếu tố phục sự nhân sinh làm yếu tố cốt lỗi tức truyền bá chánh pháp để giúp chúng sanh thoát khổ mà thôi. Có như vậy mới được sự tin tưởng, ngưỡng mộ của đa số chúng sanh. Vì có niềm tin nên chúng sanh mới quy y phật , pháp, tăng. Vì quy y phật, pháp, tăng nên mới tăng trưởng về số lượng tín đồ. Và từ đó làm nền tảng, tiền để nhân rộng ra phát triển phật giáo VN. 

Cái gốc của sự phát triển phật giáo là từ con người và nó bắt nguồn từ niềm tin trước tiên cái đã. Cái gốc của sự suy thoái nền phật giáo cũng từ con ngừi và nó bắt nguồn từ mất niềm tin trước tiên cái đã, sự chia rẽ giữa dân chúng mà yếu tố chính làm chủ số phận phật giáo là do tâm phân biệt từ con chim đầu đàn tức là tu sĩ do nghiêng bên này, ngả bên kia chạy theo tổ chức đảng phái chính trị dẫn đến sự đối lập với tổ chức đảng phái khác làm dân chúng nghi kỵ, ghét bỏ ko tin theo phật giáo nữa. 

Hiện nay, phật giáo VN trên danh nghĩa là dần phát triển cả về số lượng ngừi và cơ sở vật chất, nhưng, có thể dự đoán dựa vào tình hình trước mắt diễn ra là có khả năng trong tương lai, thời điểm nào đó sẽ dần đi đến suy vong. Nhà phật có câu: bồ tát sợ nhân, chúng sanh sợ quả, khi chúng ta biết được cái lẽ nhân quả và có trí tuệ sáng suốt để thấy rõ nhân dẫn đến quả trong tương lai thì tốt nhất nên từ bỏ gieo nhân xấu; phòng ngừa, phòng hộ cái sẽ dễ mắc phải nhân xấu về sau. Tìm cách gieo nhân tốt để chuyển nghiệp ko tạo quả xấu trong tương lai. Cũng vậy, phật giáo VN cụ thể là giáo hội phật giáo VN hiện nay là một thành viên của tổ chức Mặt trận tổ quốc VN. Tổ chức mặt trận tổ quốc VN là một tổ chức chính trị chứ ko phải là tổ chức phi chính trị, phi chính phủ. Tổ chức này lấy kim chỉ nam học thuyết Marx lênin chỉ đường để góp phần vào xây dựng CNXH không tưởng ( vì thực tế chưa có quốc gia nào đạt được). Cho nên, có thể nói, Giáo hội phật giáo VN hiện nay đang tham gia vào tổ chức chính trị hoặc gọi theo ngôn ngữ dân gian là "Giáo hội quốc doanh".

Khi xưa, đức Cồ Đàm đã từ bỏ cung vàng điện ngọc, từ bỏ ngôi vị chính trị mà xuất gia tìm đến bờ giải thoát sau đó đi khắp nơi ở Ấn Độ giáo hoá chúng sanh tự cứu đời, thoát khổ. Vậy thì tại sao đời sau các vị được gọi với danh nghĩa là những samon, đệ tử của Ngài lại ko thể thực hiện, tiếp bước đúng như con đường đi của Thích Ca đã đi chứ ???
RẤT HÂN HẠNH ĐƯỢC CÁC BẠN GHÉ THĂM